Showing posts with label Dấu chân. Show all posts
Showing posts with label Dấu chân. Show all posts

Wednesday, May 21, 2014

Đại lộ cây tuyết tùng dài nhất thế giới ở Nhật Bản


Đại lộ tuyết tùng ở Nikko là tài sản văn hóa và là đại lộ duy nhất được Chính phủ Nhật Bản chọn cả hai mặt là một địa điểm di tích lịch sử đặc biệt và đài tưởng niệm tự nhiên đặc biệt của quốc gia.

Con đường cây dài 37 km ở thành phố Nikko, Nhật Bản được đưa vào sách kỷ lục Guinness như đại lộ rợp bóng cây dài nhất thế giới được tạo ra gần 400 năm trước.


Đại lộ là những cây tuyết tùng được trồng xếp hàng dài ngay ngắn nằm ở hai bên vệ đường, được gọi là Sugi.


Cây tuyết tùng do lãnh chúa phong kiến, Matsudaira Masatsuna trồng trong khoảng thời gian 20 năm, bắt đầu từ năm 1625. Matsudaira Masatsuna là thuộc hạ cao cấp của tướng quân Tokugawa Ieyasu (vị tướng đầu tiên của Mạc phủ Tokugawa). Sau khi tướng quân Tokugawa Ieyasu chết vào năm 1616, Masatsuna Matsudaira đã tiến hành xây dựng ngôi đền Nikko Toshogu và bắt đầu trồng cây tuyết tùng Nhật Bản dọc theo con đường chính như một lối vào dẫn đến ngôi đền.


Người ta ước tính có khoảng 200.000 cây tuyết tùng được trồng trong giai đoạn này. Việc đốn hạ cây để xây dựng con đường được thực hiện ở quy mô lớn và cũng như xe cộ vận chuyển đã từng lưu tới khu vực này không ngơi ngớt mà làm cho một lượng lớn cây bị chết, số lượng cây giảm đi rất nhiều và hiện nay chỉ còn 13.000 cây.


Trở lại thời kỳ Edo, đại lộ tuyết tùng được sự kiểm soát của văn phòng Nikko Bugyo (viên chức tư pháp địa phương) một cách chặt chẽ nên đại lộ đã được chăm sóc tốt. Bất cứ khi nào cây tuyết tùng khô héo hay bị bật gốc thì chúng đều được phát hiện và cán bộ của làng làm nghĩa vụ thôngbáo cho văn phòng Nikko Bugyo để giải quyết.


Những cây bị hư hỏng chỉ được chặt bỏ sau khi được sự cho phép của văn phòng Nikko Bugyo và bắt buộc phải trồng cây mới vào đúng vị trí của cây bị hỏng được đốn trước đó. Đồng thời, các ngôi làng dọc theo hai bên đường phải chịu trách nhiệm sửa chữa con đường, làm cỏ và giữ cho toàn bộ đại lộ tuyết tùng sạch sẽ.


Nhưng đến thời Minh Trị, những chính sách hiện đại hóa được đưa ra như công trình dân dụng đã được thực hiện trên toàn quốc. Trong thời gian này, hàng ngàn cây tuyết tùng bị chặt để bảo trì đường bộ. Hơn nữa, kế hoạch đã đưa ra là việc soạn thảo văn bản để thực hiện công cuộc khai thác gỗ ở đại lộ tuyết tùng với quy mô lớn vì mục đích tái thiết tài chính, nhưng may mắn thay kế hoạch này đã dừng lại đúng lúc.


Ngày nay, đại lộ tuyết tùng của Nikko là tài sản văn hóa và là đại lộ duy nhất được Chính phủ Nhật Bản chọn cả hai mặt là một địa điểm di tích lịch sử đặc biệt và đài tưởng niệm tự nhiên đặc biệt của quốc gia.

Tuesday, May 20, 2014

Quyến rũ Sa Pa mùa nước đổ



Tháng 5, bắt đầu mùa mưa cũng là lúc những thửa ruộng bậc thang lấp lánh như những chiếc gương giữa trời tạo lên vẻ đẹp vô cùng quyến rũ với du khách trong và ngoài nước khi tới Sa Pa (Lào Cai).


Dưới nắng chiều

Ruộng bậc thang ở Sa Pa một năm chỉ cấy được một vụ vì thế một số nơi bà con nông dân ở các xã như Lao Chải, Tả Phìn, Tả Van bắt đầu cấy cho kịp khung thời vụ.

Chiêm ngưỡng những thửa ruộng bậc thang, nhiều nhiếp ảnh gia và dân phượt phải thốt lên rằng chủ nhân của những thửa ruộng bậc thang ấy vừa là nghệ sĩ vừa là kiến trúc sư tài ba khi tạo nên những công trình tuyệt tác với màu xanh của mạ, màu ánh bạc của nước, màu đỏ của mây trời, hình thù của những bờ ruộng muôn hình muôn vẻ.

Và có bao nhiêu mùa cũng không đủ, có bao nhiêu ảnh cũng chưa đủ, để bất cứ ai, dù một hay không biết đến bao lần đến đây cũng đều không muốn bỏ lỡ khoảnh khắc tuyệt đẹp đó.

Ruộng bậc thang là một điểm đến du lịch thú vị không thể bỏ qua của du khách trong nước cũng như quốc tế khi có dịp đến với Sa Pa, nhất là trong khoảng thời gian này.


Toàn cảnh ruộng bậc thang xã Tả Phìn (Sa Pa)


Thửa ruộng bậc thang xã Tả Van long lanh như những viên ngọc


Những thửa ruộng tạo đường nét hết sức độc đáo


Ruộng bậc thang ở Lao Chải


Người dân tộc Mông, Dao đang chuẩn bị mạ để gieo cấy


Người dân xã Tả Phìn thường tập trung cấy rất đông vì họ làm việc theo cơ chế đổi công

Monday, May 19, 2014

Santorini - Hòn đảo "thiên thần" của Hy Lạp


Khi được hỏi điều gì đặc biệt nhất về đảo Santorini của Hy Lạp, cả Sophia và Christos, hai hướng dẫn viên địa phương đều trả lời không chút do dự: Độc nhất vô nhị!

Sở hữu trên 2.000 hòn đảo lớn nhỏ (chỉ đứng sau Indonesia về số lượng) và nổi tiếng với thương hiệu “xứ sở thần thoại”, tôi sẽ mãi nhớ Hy Lạp như một miền đất của các vị thần và những hòn đảo. Nhưng khi biết tôi đang ở Hy Lạp, bạn bè luôn hỏi: “Kể xem nào, cái gì ấn tượng nhất? Và có đến Santorini không?”. Cũng như tôi, bạn nên sớm lập kế hoạch lên đường, đó là cách duy nhất để có câu trả lời bởi không ngòi bút nào tả hết vẻ đẹp của Santorini, hòn đảo “thiên thần” của Hy Lạp.




Giỏ nấm trắng trên biển xanh

Ngẫm ra thế gian này không ít nơi sở hữu phong cảnh thiên nhiên kỳ thú hay những kiến trúc mê hoặc. Nhưng sự quyến rũ và “độc nhất” của Santorini nằm ở chính triết lý nhân sinh cộng hưởng và tương hỗ, thiên nhiên và con người hòa quyện ngọt ngào. Thật bất ngờ khi đang ở một nước thuộc châu Âu nhưng khung cảnh trước mắt lại bày ra kiểu kiến trúc nhà hang động (cave house) như thời tiền sử, và phải tính toán kỹ lắm, khéo léo lắm mới có thể khoét vào thân núi những ngôi nhà dạng mái vòm chuẩn như vậy mà vẫn bảo đảm hệ thống thông khí hoạt động nhịp nhàng - mát rượi ngày hè và ấm áp ngày đông. Và lối kiến trúc này nhất quán triệt để về màu sắc đến nỗi nhìn tổng thể Santorini như một giỏ đựng đầy nấm trắng li ti nổi lên giữa nền xanh Địa Trung Hải. Santorini cũng sở hữu sắc xanh đặc biệt của nước biển và bầu trời. Trong sự giao thoa cùng một sắc màu của trời và biển, không gian nơi đây trở nên rộng và khoáng đạt đến mức dễ có cảm giác như “giỏ nấm” khổng lồ này lúc thì bồng bềnh theo đám mây, khi thì dập dềnh theo làn sóng.


Santorini hình thành nhờ bởi sự phun trào của núi lửa ngầm dưới biển, mức độ bức xạ mặt trời và gió quần thảo mạnh khiến các kiến trúc sư nghĩ ra cách dựng nhà kiểu cave house vô cùng độc đáo. Theo Sophia, người ta chọn màu trắng sơn nhà không chỉ vì nó hài hòa với màu xanh đại dương mà sắc trắng còn giúp giảm nhiệt từ quá trình hấp thụ nắng nóng. Đa phần các ngôi nhà ở đây đều thấp nhỏ như nấm, mái vòm ngộ nghĩnh đội trên đầu, dù là nằm trên mặt phẳng hay chênh vênh rìa vách núi. Dường như để ánh nhìn sắc trắng bớt chói lóa trong nắng, người ta điểm xuyết thêm một số mái vòm, cửa sổ và lan can màu sơn xanh côban dịu mát, hài hoà.

Tôi từng đặt chân đến những hòn đảo ở Bắc Mỹ và châu Á, rồi ngay Côn Đảo, Phú Quốc ở nước ta cũng vậy, thường có điểm chung là được thiên nhiên ưu ái về cảnh quan, cây cối xanh tươi, rừng nguyên sinh quý giá ẩn chứa nhiều loại động thực vật quý hiếm.

Nhưng Santorini không có được ân huệ này của mẹ thiên nhiên.


Đi khắp Santorini chỉ thấy nhà. Việc đồng nhất một dạng kiến trúc tiêu biểu mái vòm và những ô cửa sổ đối xứng cộng với sự thuần nhất về sắc màu trắng - xanh coban thực sự là một lựa chọn hoàn hảo, không hề tạo nên sự nhàm chán hay đơn điệu, mà ngược lại, tạo nên sự ấn tượng về một tổng thể hài hòa và đặc trưng cho hòn đảo, mang lại cảm giác của sự tinh khiết và sang trọng. Trong cái sự chung đó, mỗi ngôi nhà vẫn có nét quyến rũ riêng với những ô cửa mang chút biến tấu nhẹ hoặc bí hiểm như một mê cung, với những gam màu đỏ, tím, cam, vàng điểm xuyết nhẹ nhàng trên viền cửa, mái hiên, đặc biệt là những ban công nhỏ xinh và lãng mạn vươn mình ra biển.




Nhà hàng Aris

Sau bữa ăn trưa tại nhà hàng Aris khoét dạng hầm vào vách núi, Sophia và Christo đưa chúng tôi ghé thăm ngôi làng nhỏ xíu Monolithos của khoảng hơn chục ngàn cư dân trên đảo. Chợt thấy thật gần gũi khi băng qua những ngôi nhà nhỏ xinh quây quần đúng nghĩa làng xóm, và thoáng chút gợi nhớ đến Hà Nội xưa khi làng Monolithos vẫn còn dùng loa phóng thanh treo trên cột đèn để phát tin 2 lần mỗi ngày. Gần như toàn bộ cư dân của đảo làm dịch vụ du lịch, mùa cao điểm đảo còn đón hàng chục ngàn lao động nơi khác đổ về tìm việc. Còn lại một phần nhỏ dân cư theo nghề trồng trọt. Và để thích nghi, sử dụng hiệu quả của hồi môn ít ỏi của mẹ thiên nhiên, người nông dân Santorini phải trồng nho, cà chua cherry và ngũ cốc trong điều kiện chắt chiu từng giọt nước. Công cuộc gieo mầm xanh giữa “thiên đường trắng” cũng thật độc đáo. Tôi ngây người đứng ngắm cây nho kỳ lạ ở Santorini. Khác hẳn những cánh đồng nho trải rộng ở Pháp, Canada hay Tây Ban Nha, cây nho ở đây không được leo giàn cao bởi bốn bề gió thốc thổi. Từ khi mới mọc, thân nho đã được uốn cuộn thành vòng tròn bám trên mặt đất như những chiếc rổ, cứ thế trổ hoa ra trái lan trên mặt đất rồi thu hoạch làm nguyên liệu cho món rượu vang trắng nổi tiếng của xứ này. Đây cũng là cách để người dân bảo vệ vườn nho khỏi sức mạnh của gió và tiết kiệm nước tưới. Một số loại cây lấy hạt khác ở đây cũng có độ cao rất khiêm tốn, chỉ chừng hơn 10 cm. Đất vốn dĩ luôn cần mẫn cung cấp sự sống, nhưng đất ở Santorini lại thiếu màu mỡ và không thuận lợi cho canh tác hoa màu. Vì thế hơn 60% diện tích đất nông nghiệp được sử dụng chỉ để trồng nho làm rượu vang. Rượu vang Santorini đủ sức thuyết phục người sành uống: đảo này sở hữu một trong những giống nho ngon nhất châu Âu và được chế biến hoàn toàn bằng nguyên liệu tự nhiên. Cũng ít nơi nào có hẳn bảo tàng rượu nho đầu tư khá quy mô như bảo tàng rượu ở Santorini. Có 3 đặc sản của Santorini bạn nên thử: rượu vang trắng, cà chua cherry ngọt lịm và hạt dẻ cười rang khô.


Bảo tàng rượu vang ở Santorini

Tôi đến đây vào đầu xuân, thời tiết còn se lạnh, gió như muốn thổi bay người, chẳng có bóng dáng những cây cao dày tán, đúng là cái gì cũng phải nhỏ bé và bám sâu vào đất đá mới trụ lại được ở Santorini. Ngoài trời lộng gió là thế, nhưng vừa bước chân vào cave house, hơi ấm lan tỏa, ôm ấp đem lại cảm giác thật dễ chịu, thư giãn.

Biến thành người khổng lồ trong thế giới tí hon

Ở Santorini, dù nhìn từ bất kỳ góc nào, hay hướng nào, vẫn luôn một cảm giác khám phá háo hức không hề nhàm chán và đủ sức để cuốn bước chân du khách len lỏi mọi ngóc ngách của thủ phủ Fira, khám phá thêm kiến trúc độc đáo của nhà thờ, bảo tàng hay tạm quên đi thời gian để thong thả tản bộ trên những con đường nhỏ hẹp ở ngôi làng Oia nổi tiếng. Một cảm giác thích thú khi bước lên cao dần theo triền núi, thỉnh thoảng lại xoay lưng để nhìn ngắm hết những cụm nhà trắng mái vòm xanh lô nhô mọc trên sườn núi, rồi xuyên qua những khe nhỏ giữa các ngôi nhà để thoáng nhìn mặt nước biển xanh ngắt cứ thấp dần dưới chân và tò mò tụt xuống dăm bảy bậc thang để bước qua những cánh cửa nhỏ xíu, khẽ cúi đầu bước qua một hành lang mái vòm xinh xinh, bất giác ngẩng đầu vỡ òa trước khung cảnh thiên nhiên kỳ vĩ của biển - trời.


Hàng loạt những ngôi nhà hang động nhỏ nhấp nhô bên sườn núi, hướng ánh nhìn ra biển chính là các khách sạn, nhà hàng, cafe, bar, cửa hàng lưu niệm phục vụ du lịch. Xuyên qua hàng rào cũng nhỏ xíu, tôi cố căng mắt đọc bảng tên khách sạn chỉ nhỏ bằng giấy khổ A4, sân phơi nắng chỉ vừa đủ vài bước sải dài, khóm cây cảnh cũng thấp lè tè hợp với ống khói li ti mọc lên từ mái vòm xinh xắn. Cảm tưởng như đang lạc vào thế giới của bảy chú lùn, chợt thấy mình như trở nên quá khổ, phải khéo léo hơn, chú ý hơn khi xoay xở ở nơi này. Đó cũng là điều độc đáo và tạo nên sức cuốn hút vô tận với khách du lịch.


Trong những khách sạn cave house bé nhỏ này không biết sức chứa được bao nhiêu khách, tính tiện nghi đến đâu?

Tôi sẽ nhớ mãi cảm giác trải nghiệm trong một ngôi nhà hang động dùng làm khách sạn tên Lucas nằm trong hốc núi nhìn ra biển. Mỗi phòng chỉ kê đủ hai chiếc giường bề ngang khá hẹp hoặc một cái giường đôi cũng nhỏ hơn bình thường. Một nhà vệ sinh, nhà tắm đều nhỏ gọn, giản lược tối đa đồ vật nhưng đủ dùng. Đêm ngủ ở Santorini, tôi nằm im nhìn trần nhà là là trên mặt, cảm nhận sự tĩnh lặng tuyệt đối, và không dám cựa mình nhiều trên giường vì sợ rơi xuống sàn. Mình là người châu Á còn phải thu người lại trên giường thì những du khách phương Tây có vóc người to lớn còn khó xoay xở đến đâu. Nhưng có lẽ chính yếu tố đơn giản, nhẹ nhàng, nhỏ xinh hợp lý càng làm người ta tò mò và hứng thú chăng. Và hẳn đây là một trải nghiệm thú vị cho những ai muốn gần hơn với lối sống xanh khá phổ biến ở châu Âu, trở về với thiên nhiên thực sự mà không gây tổn hại môi trường. Giá phòng những khách sạn độc đáo kiểu này từ khoảng 100 đến cả ngàn euro. Bữa sáng kiểu Âu ở khách sạn hang động dọn ra thật đơn giản, nhưng mang lại cảm giác khoan khoái và ngon miệng kỳ lạ: bánh mì thật thơm và sữa chua thật mềm. Ẩm thực của Santorini cũng rất hấp dẫn với các loại hải sản tươi ngon đánh bắt trực tiếp từ Địa Trung Hải nhưng vị ngọt tự nhiên đậm đà và thật thà hơn bởi các đầu bếp trổ tài nướng trui vừa chín tới, không hề ướp thêm bất cứ gia vị gì.


Bên trong khách sạn cave house
Thiên đường tình yêu

Chỉ cần nhìn số lượng mỗi ngày ít nhất 12 chuyến bay (chưa kể tàu biển du lịch có sức chứa cả ngàn người) đưa khách du lịch từ Santorini trở lại đất liền cũng đủ thuyết phục về sức quyến rũ của hòn đảo này. Mùa hè, Santorini dày đặc khách đến nghỉ dưỡng và trải nghiệm trào lưu sống xanh. Các đôi uyên ương tay trong tay rạng ngời chầm chậm tận hưởng mật ngọt tình yêu chốn thiên đường. Bức tranh Santorini đẹp hoàn hảo cả ngày lẫn đêm. Và chẳng cần phải tìm kiếm, bất cứ góc độ nào, khung cảnh nào ở Santorini cũng đều là phông nền tự nhiên hoàn hảo để ghi lại những khoảnh khắc hạnh phúc nhất của tình yêu. Đã từ rất lâu, các đôi uyên ương châu Âu, và gần đây là Nhật Bản, Hàn Quốc đã tìm đến Santorini để chụp ảnh cưới, tận hưởng kỳ nghỉ trăng mật lãng mạn và độc đáo. Tin rằng, cũng như tôi, ai cũng sẽ cảm thấy thực sự hạnh phúc khi đặt chân đến hòn đảo này, bởi len lỏi trong mọi ngóc ngách của tâm hồn, sẽ luôn tràn đầy những luồng năng lượng của sắc màu và ánh sáng.


Santorini dư thừa sự độc đáo cũng như nước biển mênh mông bao quanh hòn đảo, nhưng lại thiếu nước ngọt. Mưa ít rơi xuống đảo, nước sinh hoạt phải chở từ đất liền ra và một phần được xử lý tại chỗ. Trong khi chắt chiu nguồn nước ngọt quý giá, người bản xứ và khách du lịch có thể thoải mái ngắm vẻ đẹp riêng có của nước biển Santorini: sắc biển thay đổi theo bức xạ mặt trời trong ngày, lúc thì xanh biêng biếc, khi lấp lánh ánh sáng bạc, lúc lại rực màu cam nhuộm bởi hoàng hôn. Tôi thích nhất cách người Santorini gọi tên bãi biển theo màu sắc của cát (do đá núi lửa tạo thành): biển đen, biển đỏ, biển trắng. Tôi ấn tượng nhất là biển đỏ, còn vào mùa hè, bãi biển đen dài hơn 4 km chẳng còn chỗ trống. Và dù bãi biển màu gì thì nước biển vẫn luôn trong vắt.


Biển đỏ


Biển đen

Sau khi đi gần hết một vòng Santorini, Sophia chỉ cho tôi một hòn đảo nhỏ tạo nên bởi hoạt động của núi lửa ngầm dưới biển và nói: “Tôi mong núi lửa ngầm hãy ngủ yên thêm cả ngàn năm nữa”. Chúng tôi cùng cười và nghĩ trong cái rủi có cái may, cũng nhờ cấu tạo địa chất núi lửa ngầm mới tạo nên nét độc nhất vô nhị cho Santorini. 


Và dù ở trên tôi đã kể 3 đặc sản nổi tiếng ở Santorini, vẫn còn một đặc sản khác không thể bỏ qua khi đến đây. Tôi muốn dành “đặc sản” này để kết thúc trọn vẹn một ngày đêm ở Santorini sao cho hoàn hảo nhất, lãng mạn nhất: Hãy bắt đầu ngày mới ở Santorini bằng cách thức sớm cùng bình minh tráng lệ, đón năng lượng tràn đầy phả vào từng hơi thở. Và nhất thiết phải chọn trước một vị trí đẹp để ngồi tĩnh lặng cùng hoàng hôn buông xuống Địa Trung Hải.

Trong không gian chẳng còn đường giới hạn của trời và biển, chỉ mình tôi đối diện quả cầu lửa đang lặn xuống rất nhanh rồi đột ngột nở bung những vệt loang dài trên nền trời trước khi tan hòa vào lòng biển. Thứ ánh sáng cuối ngày đan xen ở nơi giáp ranh trời biển, quét tia hồng nhạt kỳ ảo lên những ngôi nhà trắng trên đảo Santorini. Tôi bất giác nhắm mắt và thu mình trước làn gió biển se lạnh nhưng trong lòng lại được sưởi ấm bởi hoàng hôn. Đây chỉ có thể là Santorini!

Thursday, May 15, 2014

Những trái ngon từ núi rừng Tây Bắc

Mùa hè cũng là thời điểm của thanh mai, đào Bích Nhị, mận, táo mèo... được chờ đợi trên khắp các con phố.

Nếu có dịp đến với Tây Bắc mùa này, đừng quên mua các loại quả sau làm quà cho chuyến đi du lịch.

Thanh mai Lào Cai


Trái thanh mai có thể ăn ngay hay ngâm với nước đường làm nước giải khát mùa hè.


Quả thanh mai hay còn gọi là quả dâu rừng, được trồng nhiều ở Lào Cai và Quảng Ninh.Vì mọc trên rừng nên lượng quả thanh mai mỗi mùa không nhiều và không có các chất bảo quản. Từ khoảng tháng 3 đến tháng 5 là mùa thanh mai.

Do có vị chua nhẹ nên thanh mai thường ngâm đường, mật ong làm nước uống giải nhiệt mùa hè, siro trị ho làm đẹp da đều rất tốt. Ngoài ra, thanh mai cũng có thể rửa sạch ăn ngay.

Đào Bích Nhị Sapa


Những trái đào mua mang về cứ để nguyên trong rọ, sẽ không bị dập nát suốt quãng đường mang đi. Đừng bỏ vào túi nilon vì sẽ khiến đào dễ hỏng vì nóng.


Trên các sườn núi của mảnh đất Sapa (Lào Cai) vào những ngày tháng 5, trái đào Bích Nhị bắt đầu chín đỏ trên cành. Những cây đào nở hoa vào mùa xuân và kết trái khi hè sang. Đào Sapa do người Mông đen trồng, chủ yếu lấy hoa nên đến mùa hái quả, mỗi nhà chỉ vài chục cân. Họ chất đầy trong những chiếc rọ đan bằng tre, nứa rồi mang xuống phố bán, trở thành ‘đào rọ’ nổi tiếng khắp xa gần. Những quả đào trái nhỏ bằng cái chén uống nước trà, có vị thơm giòn, hơi chua, vỏ ngoài lông tơ mượt như nhung. Chỉ cần rửa sạch cho hết lông bám bên ngoài là ăn được ngay.

Mận đỏ Tả Van Sapa


Mận đỏ dễ dập nát nên khi di chuyển phải bảo quản cẩn thận.


Tháng 5 cũng là mùa của những trái mận đỏ trên khắp Tả Van (Sapa, Lào Cai). Trái mận của vùng đất này quả trong, đỏ, căng mịn, ăn có vị chua ngọt, quả chín ngọt lịm. Mận đỏ nhiều nước và dễ bị dập nát vì quả khi chín mềm tay. Mận đỏ Tả Van thích hợp để làm rượu. Vào tháng 6, người nấu rượu mua mận về ngâm trong bình đục màu (để tránh ánh sáng) với đường cát trắng theo phân lượng: một phần quản nửa phần đường. Rượu mận cho vị chua chát dễ chịu.

Mận tam hoa Bắc Hà


Những trái mận giòn ngọt của người Bắc Hà. Ảnh: Sotaydulich.


Cây mận tam hoa là niềm tự hào của người dân vùng núi Bắc Hà (Lào Cai). Vào những năm 1980, giống mận tam hoa cho trái màu hồng tím và giòn ngọt đã trở thành loài cây kinh tế của cả vùng Bắc Hà. Mùa xuân, những cây mận nở hoa trắng cả khu đồi của bản làng người Mông, người Hà Nhì. Sang hè, mận đậu quả cũng là khoảng thời gian nhộn nhịp nhất của cả vùng.

Huyện Bắc Hà được coi là “vương quốc mận tam hoa” với diện tích tích trồng chuyên canh gần 1.000 ha, mỗi năm thu hoạch khoảng 3.000 tấn quả thương phẩm.

Đào Pháp, mận Mộc Châu


Tháng 6, suốt dọc bên đường quốc lộ 6 từ Mai Châu lên Mộc Châu, đâu đâu cũng bán mận bán đào vừa hái. Ảnh: Mocchauonline.


Giống đào Pháp được trồng phổ biến tại Mộc Châu (Sơn La) sẽ bước vào mùa thu hoạch vào những ngày cuối tháng 5. Quả đào chín có màu vàng và phớt đỏ, có loại vỏ trơn như quả mận, có loại vỏ có lông. Cả hai loại đều thơm, ăn hơi chua, chủ yếu là vị ngọt mát. Nếu ăn ngay tại chỗ, nên chọn quả to, vừa chín tới. Còn để mua mang về nên chọn quả vừa phải để dễ bảo quản.

Cùng với mùa đào là mùa mận trên khắp Mộc Châu. Quả mận to vừa phải, màu tím khi chín, ăn giòn tan. Bạn có thể tham gia với người dân vào vườn hái mận vừa chín tới ngay trong vườn với những trái tươi ngon nhất.

Táo mèo Tú Lệ


Những trái táo mèo chua chát, đặc sản của đất Yên Bái.

Trong các vùng có táo mèo ở Việt Nam thì táo mèo Tú Lệ (Yên Bái) là loại ngon nhất. Mùa hoa táo mèo nở rộ vào tháng 3. Vào những ngày tháng 9, khi những cánh đồng lúa Tú Lệ thơm nức mùi lúa chín cũng là mùa thu hoạch táo mèo. Táo mèo ăn có vị chát, thường dùng để ngâm rượu. Những trái táo mèo vàng ươm, mang về rửa sạch, ngâm cùng với rượu nếp. Rượu táo mèo thơm, ngọt, càng uống càng ngọt càng say.

Đổi vị bằng món Huế giữa Sài Gòn

Bạn có thể thưởng thức cơm hến ở quán Bích Liên, bánh khoái ở quán Ngự Bình hay bánh canh cua Nam Phổ ở quán O Xuân... Đây đều là những địa chỉ giúp bạn cảm nhận được hồn Huế ở giữa Sài Gòn.

Cố đô Huế không chỉ nổi tiếng bởi kiến trúc lăng tẩm hay nghệ thuật nhã nhạc cung đình độc đáo, nơi đây còn chứa đựng kho tàng văn hóa ẩm thực vô giá. Mỗi món ăn luôn có vị rất riêng mà bất cứ thực khách nào một lần thưởng thức sẽ khó thể quên. Cùng điểm qua một vài quán Huế ở Sài Gòn được xem là ngon và lôi cuốn nhiều thực khách.

1. Bánh khoái quán Ngự Bình

Với cái tên nghe rất Huế - quán Ngự Bình nằm khá yên tĩnh ở khu cư xá Nguyễn Văn Trỗi, quận Phú Nhuận. Món ăn ở đây được đánh giá cao nhất là bánh khoái và bánh bèo tôm. Tôm được dùng là loại còn tươi, ngọt thịt, bột bánh bèo là loại ngon và có mùi thơm đặc trưng riêng, đổ dày vừa phải và ăn có cảm giác không bị chua. Bánh khoái vỏ giòn rụm, con tôm tươi ngọt, ăn kèm với tương trộn đậu phộng và gan bằm, kèm theo đĩa rau xanh trông rất hấp dẫn. Sau bữa ăn món Huế thực khách có thể tráng miệng bằng món chè đậu xanh đánh thì không gì bằng.


Bánh khoái thể hiện sự tinh tế, cầu kỳ của món ăn Huế. Ảnh: Cookingclass.


2. Bánh bèo Cao Bá Nhạ

Các loại bánh đặc trưng như bánh bèo, nậm, lọc…mang đậm nét văn hóa dân dã của ẩm thực xứ Huế. Bánh bèo Huế khác ở Sài Gòn. Tại Cao Bá Nhạ, bánh bèo được biến tấu theo một cách riêng, ngoài tôm cháy giã nhuyễn, dầu hành, nơi đây pha thêm chút bánh mì chiên và đậu xanh. Bánh được đặt trong chiếc đĩa con con để thực khách thưởng thức, thêm một ít nước chấm đậm đà.


Bánh bèo, món ăn dân dã đậm đà chất Huế. Ảnh: Foody.vn.

Buổi chiều Sài Gòn vội vã, tìm cho mình góc nhỏ yên ắng để thưởng thức món ăn đậm chất Huế là một điều thú vị. Thực khách có thể tìm đến con đường nhỏ Cao Bá Nhạ, nơi có món bánh bèo với hương vị Huế đặc trưng, sẽ cho bạn được hoài niệm về một vùng đất cố đô thơ mộng, thân thương.

3. Bún mắm nêm, tré quán Bích Liên

Nằm trong một con hẻm nhỏ ở đường Lê Văn Sỹ, quận 3, tré quán Bích Liên là một quán ăn bình dân đậm chất Huế do chính người dân nơi đây chế biến và bày bán. Thực đơn ở quán khá đa dạng và phong phú các món ăn Huế như cơm hến, bún hến, bánh canh cua, bánh bèo, bánh nậm đến các loại nem, tré hay chả Huế.

Món ăn được đa phần thực khách ưa thích là bún mắm nêm đậm đà và thơm ngon. Để nhâm nhi thực khách có thể gọi thêm một đĩa tré nhỏ, được làm từ thịt heo gồm đầu, tai luộc chín rồi sắt nhỏ, trộn với các thứ gia vị đặc trưng như riềng, mè, tỏi… rồi để lên men chua. Do đó, tré ăn giòn sụn và thơm vị chua nhẹ.


Tré, món ăn bình dị nhưng đậm đà chất Huế. Ảnh: Bepgiadinh


4. Bánh canh cua quán O Xuân

Quán nằm cuối con hẻm nhỏ của đường Nguyễn Hữu Cầu, quận 1. Nơi đây có món bánh canh cua được xem là nổi tiếng của làng Nam Phổ (huyện Phú Vang, Thừa Thiên Huế). Một tô bánh canh cua nóng hổi gồm sợi bánh canh, tôm, cua, chả… và nước dùng sền sệt, màu đỏ au được chắc lọc tinh túy từ cua và tôm xứ Huế. Thưởng thức tô bánh canh cua Nam Phổ với mùi thơm ngay ngáy của tôm, cua, ngò thơm, cắn thêm miếng chả dẻo dai sẽ làm thực khách ngây ngất với hương vị đặc trưng.


Bánh canh cua Nam Phổ với sắc vị đặc trưng. Ảnh: Huấn Phan.


5. Cơm âm phủ quán Hương Ngự

Thực đơn ở đây cũng như nhiều quán Huế khác gồm các loại bánh, bún và đồ uống đậm chất Huế. Tuy nhiên, quán còn có món ăn khó tìm thấy ở những quán Huế khác trong Sài Gòn là “cơm âm phủ”. Đây là loại cơm thập cẩm được trộn từ nem nướng, chả lụa, thịt nướng, trứng chiên, tôm cháy, rau thơm, dưa leo…cùng với chén nước mắm ăn kèm.

Tên gọi của món ăn xuất phát từ tầng lớp bình dân ở Huế, trước kia món ăn được bán vào những đêm khuya cho những người lao động nghèo làm đêm có cái ăn nhanh mà chắc bụng để tiếp tục công việc. Ngày nay món ăn trở thành một đặc sản rất riêng của Huế du nhập vào Sài Gòn. Thưởng thức món cơm âm phủ bạn mới cảm nhận được tất cả dư vị Huế hòa làm một. Quán nằm trên con đường nhỏ Thạch Thị Thanh, quận 1.


Cơm âm phủ, món ăn lâu đời ở vùng đất cố đô Huế. Ảnh: Khamphahue.com


Tuesday, May 13, 2014

Du lịch tại ngôi làng... không có đường đi


Điều tạo nên nét cuốn hút của ngôi làng này đó là nơi đây hoàn toàn không có đường đi, chỉ có hai phương pháp để di chuyển từ nơi này sang nơi khác, đó là đi thuyền hoặc băng qua những cây cầu gỗ nhỏ xinh.

Ngôi làng mang tên Giethoorn thuộc tỉnh Overijssel của Hà Lan được thành lập bởi một nhóm đào tẩu từ khu vực Địa Trung Hải khoảng năm 1230 sau Công nguyên. Ngôi làng nổi hoàn toàn trên mặt nước, không có đường cái. Phương tiện giao thông duy nhất dành cho người dân địa phương cũng như khách du lịch đến với vùng đất yên bình, thơ mộng là giao thông đường thủy.






Ngôi làng độc nhất vô nhị này chỉ thực sự được nhiều người biết đến vào năm 1958 khi nó xuất hiện trong bộ phim Fanfare của nhà làm phim người Hà Lan - Bert Haanstra.






Ngôi làng là nơi sinh sống của 2.600 người dân, mỗi ngôi nhà nằm trên một hòn đảo riêng biệt. 180 cây cầu gỗ là con đường duy nhất để đi bộ từ nhà này sang nhà khác. Vẻ quyến rũ và xinh đẹp của Giethorn toát lên từ khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp, những ngôi nhà cổ, hàng loạt con thuyền trôi lững lờ trên dòng kênh cùng với vô số những cây cầu gỗ mộc mạc.




Vào mùa đông, khi mặt nước đóng đóng băng là thời điểm nơi đây đặc biệt rộn rã tiếng cười bởi nhiều người dân đang hưng phấn tham gia các hoạt động trượt băng xung quanh ngôi làng.

Những ngôi nhà ở đây được xây lát bằng những viên gạch đất nun đỏ không tô vữa lộ ra những hàng gạch thẳng hàng ngay lối. Điểm nhấn trau chuốt cho vẻ đẹp ngôi nhà là mái nhà lợp bằng chất liệu rơm của xứ sở này. Trông xa xa cứ như những cây nấm mọc trong khu rừng bí ẩn đang chờ du khách khám phá, nơi mà hoa thơm đua nở, chim chóc đua ca và con người thì thân thiện.






Hàng năm có rất đông khách du lịch tới thưởng ngoạn cảnh quan ở Giethoorn. Vừa dạo chơi du khách vừa có thể tắm mát luôn trên dòng kênh này. Ngoài ra, du khách có thể chèo thuyền dọc các con kênh hoặc đi bộ qua những cây cầu vòm bằng gỗ, ngắm cảnh đẹp như tranh với những ngôi nhà mái lợp bằng sậy.




Sài Gòn 36 giờ qua góc nhìn của New York Times


TTO - Phóng viên Naomi Lindt của tờ New Yorks Times vừa ghi lại những cảm xúc của mình trong chuyến du ngoạn TP.HCM trong vòng 36 giờ.



Hinh ảnh bao bao quát hoạt động của TP.HCM qua góc nhìn của phóng viên New York Times 
 Ảnh: New York Times

Là người dẫn chuyện lơ đãng có chủ đích, phóng viên tờ New York Times đã giới thiệu cùng bạn đọc thế giới những chuyển mình tích cực của TP.HCM trong mắt du khách nước ngoài.

Theo cô Naomi, TP.HCM là những tiếng còi xe máy, những cánh cửa ở các quán bar và nhà hàng mở liên tục, sự tán gẫu đặc trưng của người dân Sài thành, hay phong phú với những quán cà phê đa phong cách, ẩm thực sáng tạo, những tiệm cửa hàng thời trang “cây nhà lá vườn”… Tất cả đã tạo nên một nguồn sinh lực mới đầy năng lượng, sự sáng tạo của tuổi trẻ thành phố.

Bên cạnh sự năng động vốn có của thành phố, Naomi lần nữa bị đắm chìm trong khoảnh khắc yên tĩnh, bị bỏ quên tại những ngôi nhà kiến trúc cổ.

Với góc nhìn của người hâm mộ chủ nghĩa hiện đại, cô đánh giá cao sự sang trọng trong thiết kế nội thất tại Dinh Thống Nhất, từ sảnh chính được trang trí bằng những bức sơn mài đến những chiếc ghế bành có màu xanh ô liu.

Khi trời nhá nhem tối, nhịp sống thành phố chuyển mình một cách mạnh mẽ, Naomi có dịp tận hưởng ly cocktail “Basil Gimlet” (gin, rượu Cointreau, húng quế tươi) với giá 145.000 đồng tại một quán bar trên tầng thượng của đỉnh nhà chọc trời Bitexco Financial Tower.

Tại đây, TP.HCM dường như thu gọn trong tầm mắt mang vẻ đẹp đầy mê hoặc với những đại lộ rộng lớn, các vòng tròn giao thông hỗn độn.

Nói về quán café La Fenetre Soliel khá nổi tiếng tại thành phố này, ban nhạc và DJ đã chơi tất cả thể loại từ nhạc vũ trường ska đến những bảng psychedelic pop châu Á những năm 1960. Tại đây thu hút nhiều thanh niên, nghệ sĩ có độ tuổi 20-30 trong những dịp cuối tuần. Họ đến đây nhâm nhi ly vang đỏ trong khung cảnh đầy lãng mạn.



Quán Cục Gạch dưới góc nhìn của nhà báo Naomi - Ảnh: New York Times

Tạm gác lại cái hiện đại của thành phố, Naomi du lạc vào không gian ẩm thực Việt, được trang trí mang hơi hướng cổ điển.

Cô cho biết: “Những bát sành sứt mẻ hay giá sách với những quyển tiểu thuyết cũ ở quán Cục Gạch đã đem lại cho thành phố này một không gian nhỏ trong lành, khắc hoạ sinh động nét đẹp đặc trưng tinh tế trong làng ẩm thực quê nhà. Tôi khá ấn tượng với món đậu hũ chiên sả ớt hay vị chua rất riêng từ món cá chẽm chiên giòn sốt chanh dây đã lấy đi phần còn lại trong niềm thích thú của tôi.”

Naomi kể, không gì thú vị hơn được thực hiện một tour du lịch trên một chiếc Vespa cổ điển quanh thành phố. Điểm đến của cô là khúc ngã tư, nơi nhà sư phật giáo Thích Quảng Đức tự thiêu, bảo vệ nền Phật học Việt Nam. Sau đó, cô xuôi về khu phố Chợ Lớn cũ, nơi có những ngôi chùa cổ cạnh các khu công viên, nơi tập trung nhiều người Hoa có thú chơi chim.

Naomi cho biết, bạn có thể chi tiêu 100 USD hoặc 1 USD cho một một bữa ăn và hương vị của chúng như nhau. Du khách sẽ mê mẩn những món ăn được bán trên vỉa hè, quán xá hay tại các nhà hàng đắt đỏ.

Ngon, mùi vị hấp dẫn là những gì Naomi cảm nhận từ món bún thịt nướng, chả giò chiên ăn kèm với nhiều loại rau tươi, bánh canh cua với nước chấm me và cuối cùng là món tráng miệng đầy hấp dẫn với nhiều vị ngọt khác nhau của nhiều loại chè được bán ở khu chợ Bến Thành.

Sẽ thiếu sót nếu quên đi những cửa hàng bóng loáng tại một số khu mua sắm sang trọng trong lòng thành phố. Tại đây, có vô số mặt hàng chất lượng cao, thời thượng của các thương hiệu nổi tiếng trên thế giới như LV, Gucci... Ngoài ra, những cửa hàng quần áo trên đường Đồng Khởi của các nhà thiết kế Việt Nam cũng gây ấn tượng với cô.

Sự tiến bộ của thành phố đã du nhập một số một làn gió mới trong nền ẩm thực toàn cầu. Tại Pizza 4P nằm cuối con hẻm cụt của Sài Gòn, những đầu bếp từ Tokyo đã mang những hương vị quen thuộc tự Nhật vào thành phố, độc đáo hơn với những bánh nướng tự chế lấy cảm hứng từ quê hương của họ, như bánh pizza mực và rong biển, được nướng trong lò gỗ.

Tại quầy bar khách sạn Park Hyatt là một ví dụ tuyệt vời để nhìn ngắm những cô gái, chàng trai với vóc dáng chuẩn, mang nét đẹp cổ điển Á châu.

Những cô gái với trang sức lấp lánh, giày cao gót nhấm nháp ly Martini gừng bên cạnh quầy bar khu ăn uống khách sạn, cười nói cùng bạn bè là khoảng khắc đẹp, khó quên trong lòng du khách. Mặt khác, hình ảnh cặp đôi trẻ yêu nhau trên những chiếc xe gắn máy chạy quanh thành phố vào dịp cuối tuần cũng mang lại hương vị cảm giá yêu thương đôi lứa trong lòng du khách.

Chỉ ở TP.HCM 36 giờ ngắn ngủi, nhưng phóng viên Naomi đã may mắn chiêm nghiệm những gì tinh tế nhất mà TP này muốn gửi đến bè bạn thế giới.

Kết thúc bài viết, Naomi Lindt nhấn mạnh, không gì tuyệt vời hơn khi bạn nhấm nháp hương vị độc đáo của ly cà phê ở những quán có lối kiến trúc cổ tuyệt vời trong lòng TP.HCM.

Monday, May 12, 2014

Về nơi những suối nhỏ làm nên làng bản


Khi sương đã vãn, lại chưa có mưa rừng, lũ suối, lúa trên ruộng bậc thang chưa chín, hoa chưa đâm bông, chúng tôi tìm về những ngôi làng nhỏ bình lặng, nơi có dòng suối nhỏ réo rắt mạnh nước suốt 4 mùa trong vắt.

Ít ai nghĩ, đồng bào Thái cư ngụ vùng Tây Bắc với vạn trùng núi cao chót vót, sương mùa mờ mịt, lạnh cóng, quanh năm phải nằm đệm bông lau lại là những người gần suối nhất.

Nếu như các dòng sông lớn đã làm nên những bãi bồi trù phú để rồi đình, chùa, các điệu hát, lễ hội của văn minh lúa nước xuất hiện thì những dòng suối nhỏ này cũng đủ sinh thành nên các bản Thái với mái nhà sàn thanh cao, kiều diễm, những piêu (khăn piêu: khăn đội đầu), tin xỉn (cạp váy) đẹp như bức vẽ dân gian. Sâu thẳm hơn nữa là tráng ca Chương Han – áng sử thi oai hùng chẳng kém thần thoại, sử thi của một nền văn minh nào.


Những con suối nhỏ đổ về các bản vùng Chiềng Ly, Bản Pó đất Thuận Châu (Sơn La)

Trời sáng rõ thì cũng là lúc chúng tôi xuống xe đi bộ vào bản. Con đường đất mềm mượt cỏ xanh đẫm hơi sương như càng êm ả mỗi khi gặp một người dân thân thiện nở nụ cười mặc dù chưa một lần gặp mặt. 

Vừa đi, anh bạn dẫn đường vừa huơ tay kể: Đồng bào Thái vùng Tây Bắc gắn bó với các dòng suối lắm. Bởi thế mà trong lễ hội cầu mát hàng năm, trai, gái sau khi đi té nước khắp trong bản, lại ra suối gác đuốc bên lèn đá và té nước vào nhau nhe thể tượng trưng cho quan niệm vạn vật nhất thể khi coi con người cũng như cây cối.

Nhìn về phía những ngôi nhà sàn có gác sàn cao từ phía xa, chúng tôi không vội đường đột tới ngay mà muốn đi vòng để ngắm nghía một chút. Giờ đến gần, cảm nhận được mùi đất ẩm nồng nàn, được hơi nước suối mát chúng tôi mới nhận ra, những con suối nhỏ đổ về các bản vùng Chiềng Ly, Bản Pó đất Thuận Châu (Sơn La) này đều là cái nguyên cớ để khởi đầu cho những ngôi nhà sàn kia quần tụ. Những vườn rau nằm cách bờ xuối chẳng bao xa, luôn xanh nõn bởi được bú mớm mạch nước mát. Những thưở ruộng xanh thắm bảng lảng cánh cò như thể một cách đồng miền xuôi mà những ai lần đầu lên đây sẽ không thể tin trên độ cao hơn ngàn thước so với mực nước biển lại bằng phẳng như thế.

Thêm một quãng đường ngắn, chúng tôi lên đến khu bản mà bà con quần cư. Cũng như người Việt dưới xuôi, nơi ở của người Thái thường không xa điểm canh tác là bao. Những ống tre luồng to và dài nhất được cắt gọt thành ống để những người phụ nữ gùi nước lên đổ đầy các ang dưới chân cầu thanh để khách rửa chân trước khi lên sàn. Ở đây suối đã xa, nhưng điều làm chúng tôi bất ngờ là trong câu chuyện với chủ nhà, những gì gắn với những dòng nước xanh mát triết xuất từ núi rừng ấy lại vẫn còn tiếp diễn. 

Trên sàn, người Thái trồng những giò hành hoa xanh bắt mắt. Khác với thứ hành củ lụi khi hết mùa, hành hoa ở đây ra lá bẹ và trổ hoa khá lạ mắt. Bởi tiết trời còn xe lạnh, ngồi trên những chiếc gối lót bằng vải thô nhồi bông lau, thơm mùi chàm, nghe chủ nhà giảng giải chúng tôi mới hiểu: mùi thơm không tự một hóa chất nào mà chính từ hương thơm của chàm quện với nước suối trong mát. Ở đây, tất thảy những gì bình dị nhất như mài con dao cho sắc trước khi di rừng, rửa cái cuốc cho sạch sau khi đã cùng người lấm lem bụi đất trên nương, ngâm sợi vải…cho đến trưa Ba mươi Tết, những người phụ nữ Thái trong bản lại ra suối gội đầu theo một nghi thức cổ truyền đều ra với suối, trình diện với dòng suối thiêng liêng và gần gùi ấy.

Nói về văn hóa người Thái còn rất nhiều, kể cả khi ta chỉ nhắc đến những gì liên quan đến các dòng suối. Nhìn ánh mắt chúng tôi hướng theo những dòng xa tăm tắp, hứa hẹn những bản xa, chủ nhà gắp vào bát con cá suối nướng và bảo: Dòng suối tuy không lớn lao, kì vĩ như dòng sông Đà, sông Mã của vùng Tây Bắc này, nhưng lại mang những nét riêng của từng vùng miền. 

Trong ngữ hệ Tày-Thái, suối được gọi là nậm. Có những nậm lớn như sông như Nậm Rốm, Nậm Na. Nhưng, đa phần chỉ là những dòng suối nhỏ mang tên gọi, bản sắc của từng vùng nhỏ. Nơi ấy đâu chỉ nơi cung cấp nguồn nước cho sinh hoạt, tưới tiêu, nơi đánh cá mà còn là bến đợi, là điểm hẹn để trai gái gặp gỡ, trao duyên. 

Những mùa lũ lớn, suối có thể gầm gào tuôn nước lớn từ thượng ngàn về, nhưng mùa khô, suối hiền hòa và sâu lắng đủ khiến người già ngồi soi mái tóc trắng sau hồi ức về kí ức của bản mương. Rơi đất Thuận Châu, đất Thái cổ với bao trầm tích văn hóa, tạm biệt những dòng suối nơi đây, nhưng sẽ còn gặp lại những dòng suối có thể có tên, không tên nhưng đầy ý nghĩa văn hóa ở vùng Tây Bắc này.

Hòn Nưa - "Thiên đường quyến rũ" của biển Đông


Có một vùng biển mà nếu một lần đặt chân tới, bạn sẽ bị quyến rũ trước vẻ đẹp của thiên nhiên, đất trời ban tặng. Đó là Hòn Nưa – vùng biển được giới phượt trìu mến đặt tên “Thiên đường quyến rũ”.

Hòn Nưa nằm ở phía nam vịnh Vũng Rô, có đỉnh cao 105m so với mực nước biển. Trên đường thiên lý bắc-nam, qua Đèo Cả quanh co, trong lúc thỏa sức thưởng lãm phong cảnh thiên nhiên kỳ thú: bên này là sườn núi dựng đứng, bên kia là biển xanh bao la; nếu để ý một chút bạn sẽ bắt gặp Hòn Nưa không xa mấy, nhô lên trên biển như một hiệp sĩ đơn độc mà kiêu hãnh.


Hướng mắt từ Đèo Cả, những mỏm đá nhọn cắm trên đỉnh đá thẳng đứng khiến Hòn Nưa hiện lên thật hiên ngang, oai phong nhưng cũng thật cô đơn, bi tráng trên mặt biển bao la; như một con thuyền đang từ từ rời đất mẹ hướng về đại dương với bao giông bão phía trước.

Khởi hành từ cảng Vũng Rô bằng thuyền của ngư dân trong khoảng 1 tiếng đồng hồ, bạn đã có thể đặt chân lên đảo. Gần đến đảo, trước mặt du khách là một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp. Trời đất mênh mông án ngữ bởi một vách đá dựng đứng, cheo leo, nhiều cụm đá nhỏ với những hình thù khác lạ.


Thấp thoáng phía xa là dãy cây xanh phân biệt đất liền với nước biển. Trên đỉnh non xanh ấy là trụ hải đăng sơn màu đỏ đứng đơn độc, kiêu hãnh, là điểm sáng để dẫn đường cho tàu thuyền ngư dân. Gần tới đảo, bạn sẽ ngạc nhiên trước bãi biển nhỏ chạy dài khoảng 500m theo hình vòng cung với bờ cát trắng tinh, mịn màng uốn lượn, nước biển xanh trong màu ngọc bích; nối tiếp bờ cát chạy dài ra biển Đông là những ghềnh đá cao dần.


Leo lên ghềnh đá cao, rồi một ghềnh cao nữa, bạn sẽ ngơ ngẩn với cảnh tượng hiện ra trước mặt. Thật kỳ diệu, giữa biển khơi, trên một hòn đảo nhỏ vây quanh nước biển mặn là một hồ nước ngọt nằm sâu bên dưới, vây quanh là những ghềnh đá hùng vỹ.

Đứng trên ghềnh đá cao nhìn thẳng ra biển Đông, ghềnh đá lại thuôn nhọn như mũi con thuyền đang dong buồm thẳng tiến ra khơi, ảo mờ phía xa là cực Đông thiêng liêng của tổ quốc.


Đến Hòn Nưa, bạn có thể đắm mình trong làn nước mát, lặn xem những rạn san hô mang vẻ đẹp mê ly, kiêu kỳ. Với những người đam mê chinh phục những “sản vật biển” thì đây đúng là thiên đường. Dưới nắng vàng của mùa hè, vương quốc san hô càng lung linh, huyền ảo và quyến rũ hơn với sự hiện diện của hàng chục loài cá đủ màu sắc sặc sỡ bơi lội. Những đàn cá ông tiên, cá hoàng hậu, cá bò hỏa tiễn nối đuôi nhau bơi lượn, tất cả cùng chung sống hòa bình làm nên một thế giới biển đa sắc.


Câu cá men theo gành đá, rảo bước trên gành bắt những con cầu gai (nhum), cạy vú nàng... bấy nhiêu đó thôi cũng đủ để bạn mở một bữa tiệc hải sản nhỏ. Những miếng mực nướng thơm phức, nguyên chất biển từ những chú mực tươi rói mua ngay tại chân cầu Đại Lãnh làm cho bất cứ ai ghé chân tới đây cũng thèm thuồng, cồn cào bụng.


Đến Hòn Nưa, bạn không phải e ngại sẽ trở thành Robinson trên đảo, bởi bạn sẽ được “tiểu đội” gác đèn (thuộc Trung tâm Điều hành hàng hải) hướng dẫn tham quan hải đăng Hòn Nưa và được ngắm nhìn khung cảnh muôn trùng biển biếc quanh đảo.

Sau hoàng hôn, sau ánh trắng lửa trại mê say trong tiếng guitar, hải sản thơm ngon, sáng sớm hôm sau, bạn còn có thể thả hồn mê đắm theo ánh bình minh trên biển, rồi nhanh chóng chuyển hướng khám phá những đảo khác.

Khác với mặt nam đảo, mặt bắc Hòn Nưa là những vách đá cao dựng đứng từ sát mặt biển rồi chống lên chất ngất. Những vách đá khổng lồ với bề mặt chằng chịt vết cắt ngang dọc cho bạn cảm giác ma mị, huyền bí.

Qua một mũi đá nhô, bạn có thể choáng ngợp trước cảnh tượng hàng vạn con chim yến bay lượn trên miệng hang đá. Càng đi sâu về phía bắc những vách đá càng cao hơn, càng hùng vĩ hơn; có những vách đá cao Đến hơn 80m từ mặt biển. Nếu những ai yêu thích chinh phục leo núi, trèo vách đá cao thì hẳn nơi đây là một chọn lựa rất phù hợp.

Popular Posts